Những lưng áo trắng

Thứ ba - 13/01/2015 13:08

Chúng ta ai chẳng có ít nhất một lần vào bệnh viện, dù là đi thăm, săn sóc người nhà, bạn bè, hay phải vào khám, chữa bệnh, hay đơn giản chỉ đến đón người yêu hoặc vợ mình.

Hình minh hoạ

Hình minh hoạ

Không ít lần ánh mắt đã từng ngượng ngùng quay đi để khỏi chứng kiến cảnh khó xử, khi bàn tay người nhà bệnh nhân vội vàng dúi những đồng bạc vào túi y, bác sỹ.

Không ít lần chúng ta phải trở thành nạn nhân của “hoa hồng”, khi người khám, chữa bệnh bị kê những đơn thuốc đội giá lên cao, hoặc những thứ thuốc không cần phải uống. Cũng không ít lần chúng ta gặp phải thái độ lạnh nhạt, vô cảm của một số người mang danh “lương y như từ mẫu”.

Nhưng thử nhìn, thử nghe, thử ngẫm thêm, chúng ta sẽ thấy những con người khác. Không hiểu có ai đã thử thống kê chưa, quãng đường mà các y, bác sỹ phải đi lại nơi làm việc là bao nhiêu cây số, sức lực mà các anh chị phải bỏ ra là bao nhiêu, áp lực tâm lý phải chịu như thế nào…Thế nhưng, có những điều có thể quan sát thấy bằng mắt thường: các anh chị phải đi lại, làm việc rất nhiều, hầu như không được nghỉ; mỗi ngày phải tiếp xúc với vô số nguồn bệnh; lao động của các anh, các chị rất cực nhọc: không hiếm nơi mười mấy y bác sỹ tất bật chạy đi chạy lại, xoay như chong chóng giữa gần một trăm bệnh nhân một ngày; những giọt mồ hôi rịn trên trán các anh chị, những lưng áo trắng ướt đẫm mồ hôi; còn áp lực tâm lý thì vô cùng lớn do tính chất công việc, do người nhà bệnh nhân, do công luận, áp lực từ lương tâm nghề nghiệp. Trong khi đó, y tế là một trong những ngành có đồng lương thấp nhất, tiền trực cũng chỉ thêm được món tiền nhỏ nhoi góp vào ngân sách gia đình; điều kiện làm việc lại thiếu thốn, khổ sở.

Vậy mà các anh các chị vẫn âm thầm, cần mẫn làm công việc cứu người cao cả của mình. Dù khuôn mặt khuất sau chiếc khẩu trang, nhưng người bệnh vẫn thấy yên ổn khi nhìn vào ánh mắt lúc bình tĩnh, lúc dịu dàng, nghe giọng nói nhẹ nhàng, nhìn những động tác thuần thục của các anh chị. Nhiều lúc các anh chị kiêm luôn cả chuyên gia tâm lý, lúc an ủi, lúc cứng rắn, lúc động viên. Có những lúc các anh chị buộc phải nói dối bệnh nhân về bệnh tình của họ, lương tâm nghề nghiệp cho phép như thế, nhưng nhiều anh chị đã tâm sự thật khó nói dối. Và cũng thật khó nói thật, khi phải thông báo cho bệnh nhân kết cục xấu nhất sẽ xảy ra. Về đến nhà tưởng được nghỉ ngơi, nhưng hễ có người quen, hàng xóm gọi, các anh chị lại chẳng nề hà, vô tư giúp người, dù đó là giữa trưa hay đêm khuya, ngày lễ, tết nhất…

Tôi muốn nói nhiều lắm những lời biết ơn, nhưng e rằng không đủ. Chỉ biết rằng vẫn mãi đọng lại trong tôi cái hình ảnh những lưng áo trắng ân cần cúi bên giường bệnh. Các anh, các chị, những người thầy thuốc chân chính, “lương y như từ mẫu” là những người hội tụ những chữ đẹp nhất mà người Việt hay tặng nhau, vậy có lẽ xin gọi các anh, các chị bằng những cái tên chung: Đức, Tâm, Tài, Nhẫn, Tĩnh.

 

Tác giả bài viết: Nguyên Lâm


 
Quan tâm:
Bài viết tốt
Vui lòng trao đổi bằng tiếng Việt có dấu

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

MEDVN NEWS

CASE REPORT