Nói đến đây, bạn tôi chợt thở dài

Thứ năm - 15/01/2015 13:15

Một người bạn tôi đang làm việc tại một bệnh viện lớn ở Sài Gòn, mới đi công tác nước ngoài về. Chị kể lại vài câu chuyện mà chị nghĩ sẽ là động cơ để làm mới dịch vụ chăm sóc sức khỏe ở bệnh viện của chị.

Hình minh hoạ

Hình minh hoạ

Những tấm gương Y đức nay thật hiếm

Nào còn đâu Hải Thượng Lãn Ông
Nào còn đâu danh y Tuệ Tĩnh
Mẹ hiền ơi-đâu có thấy mẹ hiền!

Thầy thuốc nay chỉ làm việc vì tiền
Không tiền lót,không thân quen ,thần thế
Có nghĩa gì đâu”Bảo hiểm Y Tế”
Bao nhọc nhằn không may bị ốm đau.

Là Lương Y mà nhìn dân khinh khỉnh
Chỉ cần tiền,còn sống chết mặc bay
Văn hóa ứng xử,cần phải sửa ngay
Làm thầy thuốc,phải lấy “Nhân”làm gốc.

Thật cảm động,vẫn có thấy tài đức
Thương bệnh nhân và chăm sóc quên mình
Không cần biết họ giàu-nghèo-thần thế?
Không khinh khi-không nhũng nhiễu bệnh nhân.

Họ đã để lại ấn tượng đẹp trong dân
Một gương sáng về tấm lòng thầy thuốc
Đã đến lúc phải noi gương họ-học
Hãy noi theo-và hãy học làm người!

Tre Xanh 10-4-2011

(cảm hứng từ bài báo:Nhiều Y Bác sỹ Việt Nam nay tự coi mình là người ban phát ân huệ-Báo mới.com)

Một người bạn tôi đang làm việc tại một bệnh viện lớn ở Sài Gòn, mới đi công tác nước ngoài về. Chị kể lại vài câu chuyện mà chị nghĩ sẽ là động cơ để làm mới dịch vụ chăm sóc sức khỏe ở bệnh viện của chị.

Trong thời gian ngắn ở nước ngoài, thay vì đi shopping, chị bỏ thì giờ ghé thăm các trường đại học và bệnh viện, được mời đi “grand round” và xem cách đồng nghiệp nước ngoài tiếp xúc với bệnh nhân. Tôi hỏi ấn tượng của chị sau khi thăm và xem phong cách làm việc ở bên Tây ra sao. Chị nói rằng các bác sĩ ở đây rất lịch sự, nói năng thân mật và nhỏ nhẹ với bệnh nhân, không bao giờ ra lệnh hay tỏ ra là “bề trên” của bệnh nhân. Cho dù có bận cách mấy, bác sĩ vẫn phải tự mình ra ngoài mời bệnh nhân vào phòng khám. Các y tá cũng rất tận tụy với công việc của mình, chăm sóc từ tấm trải giường, đèn giường, tạo sự thoải mái và lúc nào cũng quan tâm sự an toàn của bệnh nhân.

Phong cách chăm sóc vừa kể rất khác với phong cách của nhiều bác sĩ và y tá ở Việt Nam vốn xem mình là người ban phát ân huệ, và từ cái vị trí tưởng tượng đó, họ tự cho mình cái quyền hà hiếp bệnh nhân.

Tôi hỏi chị bạn làm sao thay đổi được cái “văn hóa” y khoa ở Việt Nam trong tình hình hiện nay, thì chị cũng thấy đầy trở ngại. Trở ngại thứ nhất là phải thuyết phục được cấp lãnh đạo dám thay đổi văn hóa y khoa. Bệnh viện may mắn có lãnh đạo trẻ và quyết tâm làm, nhưng ngay cả với một lãnh đạo như thế chưa chắc đã thay đổi được một hệ thống trong khi các thành viên trong hệ thống đó đã quá quen với lề lối cũ.

Nhưng trở ngại lớn nhất có lẽ là từ phía giáo dục. Bởi vì nhiều thế hệ đã được đào tạo ra trong môi trường và đạo đức chung bao nhiêu năm nay. Vấn đề còn không chỉ diễn ra ở một bệnh viện hay một trung tâm, mà là chuyện của một quốc gia.

Nói đến đây, bạn tôi chợt thở dài…

Đinh Gia Phan


 
Quan tâm:
Bài viết tốt
Vui lòng trao đổi bằng tiếng Việt có dấu

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

MEDVN NEWS

CASE REPORT